Thu, 08 / 2015 6:49 am | ngongan

Chuyện mọi người đều biết là những vụ thảm sát gần đây được truyền thông tập trung nhân lực, thời lượng và số trang đáng kể để miêu tả. Người dân hầu như thuộc lòng tình tiết đáng ghê sợ nhất.
Điều ít ai biết là những tội phạm rất thích được báo chí viết về mình, càng chi tiết càng tốt và đọc rất kỹ những tình tiết phạm tội của người khác để học tập và rút kinh nghiệm.
Vụ giết người đầu tiên được ghi chép lại là Cain giết Aben trong Sáng Thế Ký, tội ác được kể lại song song với sự trừng phạt như là lời cảnh báo. 
Truyền thông phương Tây chỉ tập trung vào các vụ giết người hàng loạt mang dấu ấn xã hội như hung thủ cũng là nạn nhân của một vụ phân biệt nào đó từ xã hội nhằm rút ra bài họ cũng như cảnh báo.
Trong khi đó, rõ ràng ở một số quốc gia trên thế giới, việc đăng những thông tin liên quan đến các vụ án mạng, giết người trên báo chí và các phương tiện truyền thông là rất hạn chế, thậm chí muốn đăng thông tin, họ phải thông qua một bộ phận pháp chế để quyết định sẽ đăng tải những thông tin nào cho phù hợp.

Thảm sát và truyền thông/Anh em "song sinh" hay câu view nhất thời?

Cách đây không lâu, ngay khi sau khi tin tức về vụ thảm sát ở Bình Phước tràn lan trên mạng, thứ trưởng Bộ truyền thông thông tin từng lên tiếng rằng cần dừng ngay việc đăng tải những thông tin trên. Xin trích một đoạn phát biểu của ông: "Hiệu ứng của thông tin báo chí qua những vụ việc như thế này có thể làm băng hoại đạo đức xã hội. Căn tính bạo lực luôn tiềm tàng đâu đó, báo chí đừng kích thích cái ác mà hãy hướng thiện.

Hiệu ứng thông tin báo chí đã từng xảy ra trong vụ án Lê Văn Luyện giết người. Khi bị cáo này bị đưa ra xét xử, có nhiều thanh thiếu niên đến tham dự phiên toà vẫy tay chào bị cáo có vẻ như “ngưỡng mộ”. Thật nguy hiểm nếu điều này lặp lại. Là cơ quan quản lý nhà nước về báo chí, chúng tôi sẽ ngăn chặn sự lạm quyền này. Tất cả các hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp của báo chí đều có chế tài xử lý và cần được thực hiện nghiêm túc.

Bài viết cùng chuyên mục